Skip to main content

Phạm Ngọc A và đồng phạm phạm tội gì?

(17/11/2020 16:15)

Phạm Ngọc A, sinh năm 1989 và anh Trần Văn B có quan hệ quen biết nhau từ trước, giữa anh B và A có quan hệ buôn bán hàng điện tử với nhau và B còn nợ A một khoản tiền do mua hàng điện tử của A, nhưng chưa trả hết.

Ngày 06/9/2020, giữa A và B có trao đổi qua điện thoại hẹn gặp nhau ở thành phố H để thanh toán tiền còn nợ. Trên đường đi A rủ thêm Trần Văn C, sinh năm 1988, Hoàng Xuân D, sinh năm 1989 và Đinh Quang V cùng đi ô tô đến khu vực đã hẹn với B.

Khoảng 15 giờ ngày 06/9/2020, Phạm Ngọc A, Trần Văn C, Hoàng Xuân D, Đinh Quang V và anh Trần Văn B gặp nhau tại quán uống nước của ông Nguyễn Văn Q. Tại đây đã phát sinh mâu thuẫn về số tiền nợ, theo anh B chỉ thừa nhận nợ A số tiền 3.200.000 đồng, nhưng A lại cho rằng anh B còn nợ số tiền 14.300.000 đồng và yêu cầu anh B phải đủ số tiền 14.300.000 đồng. Do anh B không chấp nhận còn nợ số tiền 14.300.000 đồng, nên A và C đã dùng tay đấm và tát vào mặt và đầu của anh B, còn D đập mẻ phần miệng của 01 cốc thủy tinh, cầm phần còn lại đe dọa sẽ cắt tai anh B nếu không trả đủ số tiền 14.300.000 đồng, nhưng được chủ quán can ngăn nên A và đồng bọn không đánh anh B nữa và ra cửa quán nói chuyện, nhưng anh B vẫn không đồng ý trả nợ theo yêu cầu của A và đồng bọn, nên A đã yêu cầu B phải đi cắm xe mô tô SH của anh B đang đi để có đủ tiền trả cho A, đồng thời giao cho Đinh Quang V điều khiển xe SH của anh B chở anh B đi tìm chỗ cắm xe lấy tiền còn A điều khiển xe ô tô của mình chở C và D đi phía sau.

Trên đường đi được khoảng 02 km, khi chưa tìm được chỗ cắm xe, do thấy A điều khiển xe ô tô vượt lên trước, nên B đã nói dối V là mình bị rơi điện thoại để V dừng xe lại, khi V chuẩn bị dừng xe mô tô lại thì B đã nhảy khỏi xe và bỏ chạy tìm đến công an quận K trình báo.

Lúc này V thông tin cho A biết việc B đã bỏ chạy. Trong lúc chờ A, C và D quay lại thì V đã tự ý mở cốp xe SH của B thấy trong cốp có 5.500.000 đồng V đã cầm cất vào túi quần mình đang mặc. Khi A, C và D đến thì V đã đưa cho A số tiền 5.500.000 đồng và nói dối là của B dúi vào túi quần của V (V trình bày phải nói dối như vậy thì A có thể sẽ cho V một ít tiền trong số đó). Sau đó A cùng đồng bọn mang trả xe mô tô SH cho vợ của anh B.

Về nhân thân: Các đối tượng chưa có tiền án, tiền sự gì:

Trong trường hợp này có hai quan điểm khác nhau:

Quan điểm 1:

Hành vi của Phạm Ngọc A phạm Tội cướp tài sản.

Khoản 1 Điều 168 Bộ luật hình sự quy định: “Người nào dùng vũ lực, đe dọa dùng vũ lực ngay tức khắc hoặc có hành vi khác làm cho người bị tấn công lâm vào tình trạng không thể chống cự được nhằm chiếm đoạt tài sản, thì bị phạt tù từ…”. Bởi vì: Tại quán uống nước A, C và D đã có hành vi dùng vũ lực (A tát, C đấm) và đe dọa dùng vũ lực (D dùng cốc thủy tinh đập vỡ đe dọa anh B) đánh anh B nhằm mục đích buộc anh B phải trả ngay số tiền 14.300.000 đồng. Như vậy, là dùng vũ lực ngay tức khắc, làm cho anh B buộc phải giao xe mô tô cho đồng bọn của A để đi cắm lấy tiền. Hành vi của A và đồng bọn đủ yếu tố cấu thành Tội cướp tài sản. Đinh Quang V, không có hành vi trực tiếp dùng vũ lực hay đe dọa dùng vũ lực đối với anh B, nhưng đã tiếp nhận ý trí của đồng bọn, khi chứng kiến đồng bọn của mình dùng vũ lực và đe dọa dùng vũ lực đối với anh B để yêu cầu anh B trả số tiền 14.300.000 đồng, sau đó V là người trực tiếp nhận nhiệm vụ điều khiển xe máy của anh B mang đi cắm lấy tiền theo yêu cầu của đồng bọn.

Quan điểm 2:

Cho rằng Phạm Ngọc A và đồng bọn phạm không phạm Tội cướp tài sản mà phạm tội Tội cưỡng đoạt tài sản.

Theo khoản 1 Điều 170 Bộ luật hình sự quy định: “Người nào đe dọa sẽ dùng vũ lực hoặc có thủ đoạn khác uy hiếp tinh thần người khác nhằm chiếm đoạt tài sản, thì bị phạt tù từ…”.

Bởi vì: A, C và D đã có hành vi đánh và đe dọa anh B là do bức xúc trước thái độ của anh B. Ngay sau khi được chủ quán can ngăn thì A, C và D không đánh anh B nữa mà dẫn nhau ra ngoài cửa quan nói chuyện. A và đồng bọn không hỏi anh B có mang theo tiền hay không, không kiểm tra trên người và xe mô tô để lấy tiền của anh B. Việc A yêu cầu anh B phải cắm xe mô tô để lấy tiền trả nợ do A tự nói chứ không bàn bạc với đồng bọn từ trước do B đã nợ tiền trong thời gian dài chưa trả. Lúc này anh B còn nói “xe của tôi đây anh đi cắm đi”. Khi A bảo B lên xe ô tô để V đi xe mô tô của anh B, thì anh B không đồng ý lên xe ô tô mà muốn đi xe mô tô của mình, bọn A và đồng bọn cũng đồng ý mà không ép anh B phải lên xe ô tô cũng như không cử người ngồi sau giữ anh B nên anh B mới có cơ hội bỏ trốn và lúc này trong quán vẫn có người ngồi uống nước nhưng anh B không hô hoán nhờ người cứu giúp. Như vậy, anh B không bị sợ đến mức tê liệt ý chí và mất hết khả năng chống cự buộc phải trả tiền hay giao ngay xe mô tô cho A và đồng bọn. A và đồng bọn không xác định chiếm đoạt chiếc xe mô tô của B mà chỉ muốn mang đi cắm để lấy đủ tiền nợ nhưng cũng chưa liên hệ được địa điểm để cắm xe mô tô.

Việc A và đồng bọn đánh và đe dọa ép anh B phải trả nợ là do bực tức dồn nén từ quá trình thỏa thuận khoảng 30 phút với anh B, nhưng anh B vẫn không đồng ý trả nợ công thêm việc anh B nợ tiền trong thời gian dài không trả. Trong khoảng thời gian này anh B vẫn có sự lựa chọn là không đồng ý trả đủ số tiền 14.300.000 đồng cho A. Trong khi hành vi dùng vũ lực hoặc đe dọa dùng vũ lực trong Tội cướp tài sản là buộc người bị hại phải đưa tài sản ngay tức khắc chứ không diễn ra trong một thời gian dài như vậy được. Do đó, hành vi của A và đồng bọn chưa thỏa mãn dấu hiệu hành vi khách quan của Tội cướp tài sản.

Tác giả bài viết nêu ra rất mong nhận được sự trao đổi của các đồng nghiệp và độc giả.

Nguyễn Văn Tuấn


Các tin khác

Lượt xem: 125
cdscv